Hoá giải oan gia trái chủ 1

Hỏi 

A Di Đà Phật.

Chú Trí Kính.

Bác gái của con và con gái Bác hiện tại bị một số chư vị oan gia trái chủ theo và làm cho : Bác gái nói đi nói lại một câu nhiều lần và còn tự đánh vào chân tay, cào bụng; tuy nhiên trí nhớ và thông minh vẫn như người thường. Bác chỉ biết NIỆM Phật khi có người nhắc, không thì quên. Con gái luôn nói rằng khổ không muốn sống nữa, luôn tìm cách tự tử. Anh trai lớn đưa đi đến chùa gặp Thầy ở tỉnh Thái Bình. Thầy nói có nhiều quỷ theo chị, nghiệp của chị nặng, thầy cũng nói chỉ còn cách niệm PHẬT, sám hối, thầy hết cách rồi … Nhưng chị không niệm Phật. Bác trai nói niệm PHẬT cũng tốt , nhưng tin 80% vào thầy cúng, thầy tà.

Hiện nay gia đình có hai người con đang sinh sống tại Úc Châu và bốn người thân khác tin Phật niệm Phật. 

Xin chú GIÚP gia đình con cách HÓA GIẢI! Và gia đình có thể mở đĩa TRUNG PHONG TAM THỜI HỆ NIỆM hàng ngày để CHƯ VỊ QUỶ THẦN nghe giải thoát  và không quấy nhiễu nữa không ạ, và nếu mời thầy, chúng con nên mời vị Thầy như thế nào đến giúp.

Lại một lần nữa con làm chú phiền não, con xấu hổ quá vì mình không tu học đến nơi phụ lời Phật dạy, không giúp được cho mọi người.

Con và gia đình xin TRI ÂN chú.

Trả lời 

Nam Mô A Di Ðà Phật

Cháu P.T thân:

Vấn đề cháu hỏi rất là quan trọng. Cháu muốn cứu giúp người thân, phải nên tận sức mà làm. Khi việc này hoàn thành, không những cháu cứu được mạng sống của hai người thân, cháu cũng cứu luôn tuệ mạng của họ không bị rơi vào ngạ quỉ đạo sau khi mạng chung. Cuối cùng là cháu sẽ có thể dựa vào nhân duyên này mà làm cho toàn thể gia đình, họ hàng thân thuộc  phát khởi tín tâm quy y Tam Bảo và phát lòng Tín-Nguyện-Hạnh niệm Phật cầu sanh Cực Lạc. Nếu cháu có lòng làm và làm được như vậy, cháu chính là sứ giả của Như Lai, làm công việc của Như Lai. Cháu không nên bi oan, yếm thế, xấu hổ và cũng không sanh lòng ngã mạn mà thực hành pháp Phật nhé!

Khi người thân thoát ra khỏi vòng ma chướng này rồi, họ sẽ là người tin Phật hơn ai hết, và sẽ có quyết tâm tu hành mãnh liệt hơn ai hết. Phật nói : “người chưa gặp ma thì chưa gặp Phật” nghĩa là vậy!

Hoàn cảnh xảy ra với gia đình bà con của cháu chưa chắc là xấu đâu; bởi lẽ, việc đời rất là lạ lùng, trong cái xấu nó có cái tốt sanh ra; và ngược lại. Chú đã gặp cháu và nhận thấy cháu là người thanh niên trẻ (22 tuổi) ngoan hiền, có niềm tin tha thiết nơi Phật, có chí nguyện rộng lớn là quyết tâm tu hành để thành Phật, và có lòng từ bi cứu độ chúng sanh v.v… Ðây chính là Bồ Ðề tâm mà chú thường nói trong các bài viết mà cháu đã đọc qua và thường hay hỏi. Nếu cháu đã chân thành phát Bồ Ðề Tâm; bây giờ chính là nhân duyên thời tiết chín mùi để cháu thực hành Bồ-tát đạo. Tâm Bồ Ðề nếu đã phát một cách chân chánh, nguyện tự nhiên thành; đó chính là chỗ bất khả tư nghì của oai thần gia trì của chư Phật Bồ-tát. Nếu cháu luôn gửi hết tấm lòng cung kính chân thật của mình đến Chư Phật Bồ-tát, tự nơi cháu sẽ ngộ ra lý sự nhiệm mầu của Phật Pháp. Cháu phải bình tỉnh và sáng suốt quán chiếu nhân duyên, vì trên đời này cái gì cũng có nhân duyên của nó. Vậy, đây chính là nhân duyên cho cháu cứu độ người thân và đưa họ vào trong Phật Chánh Ðạo, vĩnh viễn thoát ra khỏi vòng sanh tử, đó mới là cái quả thù thắng nhất, không thể nào dùng từ ngữ mà nói hết.

Cháu đọc và suy nghỉ những gì chú viết dưới đây cho thật kỷ càng, để có thể áp dụng cho đúng lý và đúng pháp, và phải biết uyển chuyển sáng suốt trong mọi việc làm, vì mọi pháp đều là phương tiện và thường biến. Cháu nên gửi bài viết này cho mọi người trong gia đình đọc để phát sanh chánh kiến và đồng lòng theo một chiều hướng để trợ giúp người thân, mới hy vọng cứu họ được.

Trước khi áp dụng phương pháp hoá giải oan gia đang xâm nhập hay dựa vào người, chúng ta phải hiểu cho thật rỏ tính chất và nguyên nhân đưa đến sự việc này. Khi hiểu rỏ rồi, tự nhiên sẽ biết cách hoá giải. Nếu không hiểu rỏ và làm sai, sẽ làm tăng thêm sự nguy hiểm và làm não loạn nạn nhân. Các cô cậu thầy bùa, thầy pháp v.v… chẳng có giúp gì được trong hoàn cảnh này; bởi lẽ, quí cô cậu này cũng là nạn nhân trúng tà nặng hơn ai hết, làm sao có thể giúp người khác. Nạn nhân phải được khai thị và giác ngộ Phật pháp để phát sanh chánh kiến, mới có thể thoát ra khỏi oan gia nghiệp chướng này.

Vong linh (ma) không có thể tự nhiên và trực tiếp nhập hay dựa vào con người, vì năng lực của con người mạnh hơn ma. Nếu đem so sánh, năng lực của người ví như dòng điện cao thế (220 volts), và năng lực của ma yếu ớt như dòng điện trong cục Pin (3 volts). Do đó, trong kinh Thủ Lăng Nghiêm, Đức Phật  nói khi ma va chạm vào con người, ví như gươm dao chém vào nước, ma không có đủ năng lực để làm tác hại gì cho người. Thế nhưng, tại sao lại có những người bị ma dựa và bị điều khiển bởi ma. Một trong những nguyên nhân thường xảy ra với nạn nhân là như sau:

Tâm thường nóng tánh, sân giận, gây gổ xung đột, ngu si, tà kiến v.v…

Tâm thức bị kích động mãnh liệt bởi những sự khổ đau xảy ra đột ngột, như phá sản, thất tình, người thân yêu qua đời v.v…

Bởi do mê tín vọng tưởng ham thích thần thông, làm đánh mất chân tâm thanh tịnh sáng suốt  tự gieo tâm vào những cảnh giới hảo huyền, tâm không làm chủ lấy thân, nên bị oan gia trái thừa cơ hội đột nhập vào thân; như nhà không có chủ bị ăn trộm lén vào chiếm hửu.

Bởi do mê tín, hành các pháp tà đạo như cầu cơ kêu gọi vong linh, bùa ngải, đồng bóng v.v… Nên chiêu cảm những vong linh đến dựa vào thân. Những pháp môn này, Phật gọi là tà đạo, và hiện nay rất là thông hành ở Việt Nam (nhất là ở miền bắc Việt Nam), Campuchia, Thái Lan, Lào v.v… Những cô cậu dùng bùa ngải điều binh khiển tướng ma, rốt cùng cũng bị ma điều khiển ngược lại mà trở thành khùn điên, loạn trí, ta gọi là “ngải phản” v.v… Trong kinh Thủ Lăng Nghiêm, Đức Phật nói những người sử dụng tà bùa, rốt cùng đều bị đoạ địa ngục.

Bị người hảm hại bỏ bùa : cũng phải nên nói cho rõ, những trường hợp bị bỏ bùa, bỏ ngải này không thể xảy ra đến với người có tâm thanh tịnh, có chánh kiến và không mê tín. Người bị hại thường là những người không có chánh kiến nên mới bị gài bẩy và mắc lừa tin vào các pháp tà đạo, và sau đó bị sức ảnh hưởng của tà tâm khống chế; đây cũng có thể gọi là “cảm ứng đạo giao”, nhưng đạo ở đây không phải là chánh đạo, mà là tà đạo. Bùa ngải và tà chú không có sức ảnh hưởng với người có tâm thanh tịnh và trí huệ trong sáng (chánh kiến) v.v…

Nói tóm lại, nguyên nhân chung của những người bị ma dựa đều khởi từ sự đánh mất chánh kiến, rơi vào mê tín; do những điều kiện (nhân duyên) và hoàn cảnh tác động từ bên ngoài hay do nơi tự nội tâm của họ. Do nhân duyên tự mình khởi, gây cảm ứng đến những oan gia trái chủ, thừa cơ hội đột nhập vào thân để hảm hại trã thù. Bị ma dựa là hiện thực của nhân duyên quả báo.

CÁCH THỨC HOÁ GIẢI OAN GIA TRÁI CHỦ:

Sám hối tội chướng : Bởi do biết từ vô thỉ đến nay, chúng ta đã tạo vô số ác nghiệp đối với chúng sanh; hoặc giết hại họ, hoặc ăn nuốt họ, hoặc não loạn họ v.v…. Hôm nay, trước Phật và Bồ-tát và chư vị oan gia trái chủ ta nên cung kính và thật lòng sám hối tội lổi, nguyện từ nay theo đạo Phật làm lành, bỏ ác, hướng thiện. Khi đã có tâm bỏ ác hướng thiện rồi, không nên khởi tâm sân giận với các chư vị oan gia trái chủ, khi đang bị họ hành hạ bức bách thân tâm. Phải luôn hết lòng từ bi mà hoà giải với họ xin họ tha thứ. Nếu họ chưa chịu buông tha, ta phải biết nhẫn nhục mà tiếp tục cầu xin cho đến khi họ xuôi lòng. Không nên nỗi giận đánh trã đũa, trã thù trở lại, tự gây tổn thương chính mình, làm tăng thêm lòng sân giận, và khởi thêm nhiều ác nghiệp. Nếu tiếp tục làm như vậy, nạn nhân sẽ bị điên loạn và tổn thương. Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh, chỉ vì mê nên đánh mất tự tâm, nay ta hết lòng sám hối tội lổi, họ sẽ động lòng từ bi mà dung thứ cho ta. Khi họ tha lổi cho ta rồi, ở nơi họ cũng có điều lợi là họ được siêu thoát ra khỏi kiếp làm ngạ quỉ và được sanh về cõi phước báu. Bởi, khi họ phát lòng từ bi tha thứ, tâm của họ liền trở nên thanh tịnh, tội chướng lập tức được tiêu trừ. Tha thứ cho người thật sự là món quà cho chính mình, và cho người, cái lợi trước tiên là ở nơi mình.

Làm các công đức lành : Tâm đã sám hối rồi thì phải có những hành động thiết thực để chứng minh cho cái tâm này có chân thật hay không, để lập công chuột tội : từ nay nguyện không sát sanh và xa lìa các ác pháp; nguyện ăn chay niệm Phật và làm các thiện pháp như : phóng sanh, từ thiện cứu tế, giúp người bị tai nạn do bệnh tật, hoạn nạn, lũ lụt, động đất, thiên tai v.v… Lấy công đức đã làm này cung kính và từ bi hồi hướng cho tất cả oan gia trái chủ và chúng sanh trong mười phương pháp giới đều được siêu sanh Tịnh Ðộ Di Ðà..

Quy y Tam Bảo làm đệ tử Phật : Phải nên qui-y Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng) để chánh thức là đệ Tử Phật và được Phật Bồ-tát thường gia hộ, bởi vì Phật Bồ-tát khó độ người vô duyên, không kính Phật, không tin kinh pháp. Khi đã quy y Tam Bảo rồi, phải hết lòng giữ gìn giới cấm : không sát sinh, không trộm cướp, không tà dâm, không nói dối, không dùng các chất gây nghiện (rựu, xì ke, á phiện v.v…) làm mất giống Phật (trí huệ sáng suốt).

Lấy sức Ðịnh Huệ hàng phục ma quán, xưng niệm danh hiệu Quán Âm Bồ-tát cầu cứu khổ cứu nạn : Áp dụng cách thức tu tập Giới, Ðịnh và Huệ để giữ tâm thanh tịnh, gạn lọc và loại bỏ ma tâm, phát khởi Phật tánh, làm chúng ma phải xa lìa:

Giới : như đã nói trong phần (3), phải tôn trọng và giữ gìn ngủ giới một cách nghiêm chỉnh, vững vàng không phạm.

Ðịnh : trong tất cả các thời, ngay lúc ở trên giường sắp ngủ, đang ngủ (nếu có thể), đều hướng tâm về Ðức Quán Thế Âm Bồ-tát cầu sám hối, cầu cứu khổ cứu nạn. Phải thành tâm tín ngưởng và cung kính xưng niệm “Nam Mô Quán Thế Âm Bồ-tát Cứu Khổ Cứu Nạn”, niệm to, niệm nhỏ hay niệm thầm đều được cả. Ðiều chủ yếu là phải cung kính và thành tâm. Nếu không có cái tâm này, việc làm này chỉ là hư dối, luống uổng công phu mà thôi.

Huệ : Phải hiểu rõ mọi pháp tướng có : sắc, âm thanh, hương, vị, cảm xúc hay ý thức đều là hư vọng (giả); nó có là do duyên sanh; khi hết duyên,  nó sẽ tự nhiên tan rã. Vì tâm ta suy nghỉ tà, hành pháp tà, nên bị trúng tà. Nếu nay ta xoay chuyển tâm ngược trở lại thành chánh kiến, hành chánh nghiệp, tự nhiên hoàn cảnh sẽ thay đổi. Nếu trong tâm ta tin và nghỉ là có oan gia đang hảm hại ta, nó sẽ hiện thật xảy ra. Phải dụng tâm mà quán chiếu rằng tất cả mọi sự, mọi cảnh đang hiện ra (ma dựa) đều là vọng tưởng ảo ảnh, không thật, rồi an định tâm lại mà niệm “Nam Mô Quán Thế Âm Bồ-tát Cứu Khổ Cứu Nạn” để tâm không bị lo sợ, suy nghỉ và quên đi những ma cảnh này. Nếu ta có tâm dõng mãnh, trí huệ sáng suốt, thông rõ không có chút nghi ngờ rằng mọi ma cảnh vốn là “không không không”, nó chỉ là ảo ảnh hảo huyền; những ảo tưởng, khủng bố, điên đảo này tự nhiên sẽ biến mất. Tất cả sự việc này có thành tựu hay không đều là do tâm giác ngộ của nạn nhân.

Tụng chú Ðại Bi hoá giải nghiệp chướng : mỗi ngày ít nhất là ba thời : sáng, trưa và tối. Nên tụng ở trước bàn bàn thờ Phật, nếu không có bàn thờ Phật, có thể tuỳ thuận chọn một nơi thoải mái, đặt một thau nước trong sạch ở trước mặt, rồi tụng chú Ðại Bi (ít nhất là 7 biến mỗi thời, hay càng nhiều càng tốt), nếu có nhan đèn cho trang nghiêm khi tụng chú cũng tốt, nếu không có không sao, miển sao giữ được lòng thành kính và thanh tịnh hướng về Phật Bồ-tát, thì sẽ được cảm ứng đạo giao với Phật Bồ-tát. Sau khi tụng chú Ðại Bi và đảnh lể xong, ta phải phát khởi lòng tin mà quán niệm rằng nhờ công đức niệm chú Ðại Bi, nước ở trong thau nay đã biến thành nước cam lồ của Quán Âm Bồ-tát, có thể tẩy sạch trần cấu trong tâm, nơi thân và hoàn cảnh xung quanh. Tin như vậy rồi, đem nước này dùng để uống, rửa sạch toàn thân : từ đầu, thân thể, tay chân v.v…, nước còn dư đem ra rãi tưới xung quanh nhà v…v…

Cháu P.T.! Nếu cháu có thể khuyên bảo, chỉ bày và giúp cho người thân của cháu thực hiện được cách thức như trên, chú tin là họ sẽ thoát nạn. Cách thức này chú đã chỉ bày cho vài người rồi, và tất cả đều đã thoát khỏi hoàn cảnh bị ma dựa/nhập. Trước kia họ là những người không tin Phật; bây giờ họ đều phát lòng Tín-Nguyện-Hạnh niệm Phật cầu sanh Cực Lạc.

Công đức xưng niệm danh hiệu Quán Âm Bồ-tát và tụng chú Ðại Bi có năng lực hoá giải oan gia nghiệp chướng không thể nghỉ bàn. Nếu ai có thể tin và làm được, sẽ thoát nạn; ngược lại, là do nơi nghiệp chướng của họ quá nặng nên không thể phát được tín tâm. Nếu bị ma dựa mà vẫn không tin nơi Phật để cầu cứu độ; lại tin ở nơi các cô cậu thầy bùa, thầy pháp, thầy đồng bóng v.v… xem như là hết thuốc chửa rồi; ví như người bị trúng tà độc, lại uống thêm thuốc độc; hỏi sao thoát khỏi nạn lớn?

Phải luôn giữ tâm từ bi, thanh tịnh và trong sáng (chánh kiến) là thuốc trị liệu tất cả các độc của ma nghiệp.

ooOoo

Hỏi 

A Di Đà Phật:

Chú Trí ơi!

Hiện nay bác con đã bình thường trở lại 90% , chị con không tự tử nữa, sinh hoạt bình thường trở lại khoảng  65% …. Con nói chuyện với Bác Trai; may thay, bác còn một chút lòng tin nơi Phật. Bác nói : mình có ác với ai đâu, sống lương thiện không trộm cắp , không nói xấu ai là được rồi … vận hạn thì mỗi nơi một chút : Phật cũng tin, mà thầy Pháp cũng tin … Những gì Phật nói chị để răn đời làm thiện là tốt, bác nói khi nào cháu gửi băng đĩa , sách Phật Pháp về bác sẽ xem và đọc, bác tin hoàn toàn là do số con người, vận hạn đến rồi qua và thầy cúng là khỏi .

Anh trai lớn ở Australia về Việt Nàm, đưa mẹ và chị  đến  nhiều Chùa và được các Thầy khai thị hóa giải. Vì vậy, nên đã bình thường trở lại , hàng ngày Bác Gái chăm chỉ đọc một số kinh ở  nhà con, con đang cố gắng hướng dẫn  sám hối với chư vị oan gia trái chủ, khuyên họ cùng nhau niệm Phật cầu sanh Cực Lạc Quốc. Còn chị con thì cũng giống Bác Trai, tin hoàn toàn vào Thầy Pháp, con đang cố gắng nghe thêm về Phật Pháp để hướng dẫn chị chuyển tâm tin Phật .

Trong thời gian này chị Út đang làm việc tại Australia, vì mẹ và chị gái như vậy, và sợ Bố  mời thầy Pháp, nên chị không đi làm nữa và ở nhà niệm Phật để mẹ và chị khỏi bệnh. Anh trai lớn làm các việc công đức như in kinh, phóng sanh, khuyên tấn em gái bị nạn và đưa tới chùa v.v… Nhưng chị không tin Phật, chị hỏi Thầy khi nào con khỏi bệnh, chứ không chịu niệm Phật, sám hối. Chị vẫn còn gọi Chư Vị Oan Gia Trái Chủ là là “ma quỷ”.

Trả lời 

Nam Mô A Di Ðà Phật:

Cháu PT:

Pháp Phật vi diệu nhiệm mầu, người có tín tâm nơi Phật thì sẽ được Phật Bồ-tát gia hộ chỉ đường cho gặp được đúng Thiện tri thức giúp đở, tìm thấy chánh pháp, xa rời tà pháp, từ đó mới có thể tiêu tai miễn nạn. Cháu là Thiện tri thức của gia đình bác của cháu, cháu nên tận lực mà độ cho họ tìm thấy Phật pháp. Chú xin góp vài ý kiến để  cháu  tư  duy, rồi cháu tuỳ hỷ và tuỳ duyên   mà  giúp gia đình bác của cháu, phát sanh chánh kiến, hành chánh nghiệp.

Quy y Tam Bảo:

P.T cố  gắng khuyên toàn thể  gia đình của bác quy y Tam Bảo. Nếu muốn làm đệ tử Phật, thì phải quy y Tam Bảo. Đây là việc lớn nhất trong đời của một con người, phải nên cẩn trọng. Trước tiên phải chọn một vị minh sư đức độ để quy y. Như vậy, có điều gì không thông suốt thì được vị minh Sư  này khai thị và hướng dẫn, hầu ngộ nhập Phật tri kiến, đừng nghe theo ngoại đạo tà thuyết. Không phải bây giờ mới có tà sư thuyết pháp đâu; xưa kia, lúc Phật còn tại thế cũng đầy dẫy. Lúc đó, ở Ấn Độ có đến 96 ngoại đạo và 72 bàng môn, còn bành trướng mạnh mẽ hơn cả Chánh-pháp. Phần lớn, dân chúng thời ấy đều theo tà đạo vì không am hiểu chân lý. Các tà đạo ấy rất tai hại, họ dẫn dắt chúng sanh đi lạc đường. Thật là nguy hiểm! phải cẩn trọng mà  chọn một vị minh sư đức độ để quy y và nhận sự  hướng dẫn tu tập.

Khi đã quy y Phật, thà xả bỏ sanh mạng, chớ quyết không quy y với trời, thần, tà giáo hay thiên ma ngoại đạo. Nếu còn ham sự khoái lạc của cõi trời, thiên đàng, hoặc ở địa đàng nào đó mà chỉ nghe nói chứ chưa hề thấy, nên tò mò muốn đi tìm tới mà không biết đi về hướng nào. Rồi cứ quanh quẩn trong sáu nẽo luân hồi, vào bụng ngựa ra bụng lừa, gặp mãi vua Diêm-la, không thoát khỏi địa ngục mà vẫn cứ làm loài súc sanh, ngạ quỷ. Bởi vậy thà chết chớ không quy y trời, thần, tà giáo hay thiên ma ngoại đạo.

Sư phụ dắt đến cửa

Chính mình phải chuyên tu

Có ăn thì mới no

Tự mình đoạn sanh tử.

Ðã quy y Tam Bảo rồi, phải có chánh tri chánh kiến, dứt bỏ tà tri tà kiến, phải có quyết tâm thực hành bốn nguyện lớn:

Chúng sanh vô biên thề nguyện độ. Hãy tự hỏi mình đã có thể tự độ chưa? đã độ được chúng sanh nào chưa? Nếu chưa thì cũng không nên đến với Phật giáo để mưu đồ danh lợi, cơm áo v…v… Nếu làm như vậy, thì chẳng những không độ được chúng sanh mà còn bị đọa địa ngục. Nếu chỉ độ được một người cũng không sao, dần dà sẽ có hai người, ba người, bốn người, trước ít sau nhiều với thời gian.

Phiền não vô tận thề nguyện đoạn. Hãy tự hỏi mình đã đoạn trừ phiền não chưa? dứt bỏ tính nóng giận, tham lam và các thứ tính xấu ác khác chưa? Trước tiên hãy cắt đứt phiền não, tận diệt tham, giận, si mê. Như vậy mới là chân chánh Phật tử.

Pháp môn vô lượng thề nguyện học. Hãy tự hỏi mình có học tập pháp môn nào không? Có đọc tụng kinh Đại thừa  nào chưa? Nếu chúng ta đã lập nguyện thề thành Phật đạo Vô thượng, mà không theo học tập từ nơi kinh điển của Phật, mà chạy theo các thầy pháp, thầy bùa v…v… thì như người mù nhận kẻ mù làm Sư Phụ dắt đường chỉ lối.

Phật đạo Vô thượng, thề nguyện thành. Tuy chúng ta chưa đạt thành đạo quả Bồ đề, nhưng nếu có tâm dõng mãnh phát khởi Bồ đề tâm, luôn tinh tấn không thoái chuyển; thì sức mạnh của bốn nguyện lớn này sẽ hỗ trợ chúng ta tu hành để đắc quả vị Vô thượng Bồ Đề.

Sám hối tội chướng:

Bác Trai nói : “mình có ác với ai đâu, sống lương thiện không trộm cắp, không nói xấu ai là được rồi …. “

Phổ Hiền Bồ-tát nói : “Chúng sanh ở cõi Diêm Phù Đề này khởi tâm động niệm đều là tạo tội. Nếu tội ác của chúng sanh có hình tướng, cả tam thiên đại thiên thế giới cũng không có chỗ dung chứa”

Nghe lời Bác Trai nói rất là thật thà và dể thương. Nhưng không phải vậy đâu Bác ạ! Cái thấy biết của chúng sanh và Phật Bồ-tát có vô vàn khác biệt. Chúng sanh thì tội của mình ở hiện đời cũng chẳng nhận ra, làm sao biết đến tội lổi đã kết tập từ vô thỉ kiếp đến nay. Phật Bồ-tát có “túc mạng thông” thấy rõ tội nghiệp của từng mỗi chúng sanh từ vô lượng kiếp đến nay, không thể tính kể. Nếu chúng ta tin nơi trí huệ rõ thông không ngằn mé của Phật Bồ-tát, và tự biết mình là phàm phu chúng sanh vô minh; trước chư Phật, phải nên thành tâm phát lộ sám hối tất cả tội lổi trong quá khứ. Ðược vậy, tội lổi sẽ được tiêu trừ, thiện căn sẽ tăng trưởng. Nếu không thành tâm, tội nghiệp vẫn còn nguyên, thiện căn khó nẩy mầm. Tất cả đều tùy thuộc ở lòng thành và quyết tâm, tránh vọng tưởng tà niệm.

Biển khổ mênh mông, nếu quay đầu trở lại sẽ đến được bến bờ.

Quy y Giới:

Đã quy y với Tam Bảo và sám hối tội lổi rồi, phải giữ gìn Ngũ-giới. Là đệ tử Phật thì phải chân thật, đã biết lổi thì phải sửa chữa, quyết không tạo thêm lổi mới.

Đức Phật đã nhập Niết Bàn rồi, không còn ở đây để ngày đêm nhắc nhở chúng ta không phạm giới cấm. Chúng sanh phải lấy giới làm thầy. Trong lễ quy y Tam Bảo, chúng ta cũng phải quy y Giới. Ngũ-giới là năm điều luật căn bản giúp ta tránh điều ác, làm việc thiện, đừng thấy việc thiện nhỏ mà không làm, điều ác nhỏ mà cứ làm.

Ðã quy y Tam Bảo, sám hối và quy y Giới rồi, thì phải có cuộc sống hợp với thiên lý, thuận với xả hội, hoà với chúng sanh; không nên vì tham tiện nghi, tham khoái lạc, tham hưởng thụ, tham danh, tham lợi v.v… mà sanh lòng lợi dụng lường gạt hay tâng bốc kẻ khác.

Tuy rằng chúng ta không quy y với trời, thần, tà giáo hay thiên ma ngoại đạo, nhưng chúng ta phải luôn giữ tâm thanh tịnh bình đẳng và cung kính mọi loài chúng sanh, vì chúng ta biết mọi loài chúng sanh đều có tánh Phật.

Nếu chúng ta đã quy y Tam Bảo, quy y Giới và có lòng sám hối, thì tội chướng nào mà chẳng diệt, phước báu nào mà chẳng sanh. Chúng ta đâu cần phải tốn hao tiền của cúng dường cho các cô chú thầy pháp, thầy bùa v.v… mà lại còn phải mắc thêm tội lổi – tiền mất tật mang.

Mọi người phải nên, chọn Phật làm thầy.


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *